Lập luận sắc bén của VKS khiến bị cáo không thể chối cãi

Admin
Bị cáo Tô Tiêu Trần khai động cơ giết người cùng chung sống là vì nạn nhân năn nỉ « ra tay ». Do nạn nhân đã chết, không có người làm chứng nên không thể đối chất, tuy nhiên VKS cho rằng quyền sống là quyền bất khả xâm phạm, bị cáo không được quyền tước đoạt sinh mạng của người khác.

Ngày 26/5, TAND Tp.HCM mở phiên tòa sơ thẩm hình sự, xét xử bị cáo Tiêu Tô Trần (SN 1960, ngụ Tp.HCM) về tội Giết người.

Từ năm 2002, Tiêu Tô Trần và bà Lê Thị Phương T. chung sống với nhau như vợ chồng nhưng không đăng ký kết hôn và không có con chung. Đến năm 2008, Trần và bà T. thuê Phòng trọ tại phường Thới An, Tp.HCM để buôn bán tạp hóa.

Do có hành vi giết bà T. nên bị cáo Trần bị bắt, bị truy tố về tội Giết người. Hơn một năm kể từ lúc Trần thực hiện hành vi phạm tội, bị cáo bị áp giải đến tòa án để bị xét xử trong phiên tòa sáng này.

Lập luận sắc bén của VKS khiến bị cáo không thể chối cãi- Ảnh 1.

Bị cáo Tô Tiêu Trần hầu tòa sau hơn một năm gây án.

Bị cáo Trần khai rằng, thời gian trước khi xảy ra vụ án, do công việc buôn bán gặp nhiều khó khăn và cần tiền tiêu xài nên bà T. có mượn tiền nhiều người để chi tiêu.

Vào khoảng 20h30 ngày 13/12/2024, Trần cùng bà T. nằm nghỉ tại tiệm tạp hóa, thì bà T. khóc. Trần lo lắng hỏi thăm thì bà T. nói đang mắc nợ người khác khoảng 60 – 70 triệu đồng và không có khả năng trả.

Bị cáo Trần hỏi bà T. tại sao lại thiếu nợ nhiều vậy thì được bà T. cho biết là do buôn bán khó khăn nên phải vay mượn để có tiền duy trì việc buôn bán và sinh hoạt hằng ngày của hai vợ chồng. Nghe xong, Trần đi ra khu vực phía trước nhà trọ để bán đồ cho khách.

Lời biện minh khó chấp nhận của người chồng giết vợBình Thuận: Người đàn ông giết vợ hờ lãnh ánTử hình thanh niên giết vợ “hờ” vì ghen

Đến lúc quay lại phòng, Trần ngửi thấy trong phòng có mùi lạ (mùi của thuốc trừ sâu). Nghi ngờ bà T. uống thuốc trừ sâu nên Trần đến hỏi thăm, đồng thời phát hiện dưới nên nhà 2 lọ thuốc trừ sâu, trong đó có một lọ đã vơi đi một nửa.

Lúc này, Trần biết bà T. đã uống thuốc trừ sâu để tự tử nên đã cầm 2 lọ thuốc đi đến khu vực sàn nước đổ hết chai đã qua sử dụng xuống cống nước, bỏ cả hai chai vào túi đen với mục đích không để bà T. tiếp tục uống.

« Bà T. yêu cầu không đưa đi bệnh viện mà để bà ấy ngủ, khi nào ngủ sau thì siết cổ bà T. đến chết để giải thoát, do bà T. sợ không dám tự tử », bị cáo Trần khai rõ.

Cũng theo bị cáo Trần, lúc đó bị cáo có can ngăn, đừng làm chuyện dại dột nhưng bà T. nói những ngày tiếp theo sẽ rất khổ cực, đồng thời tiếp tục năn nỉ bị cáo giúp bà T. được giải thoát. Vì bà T. càng khóc nhiều và rất suy sụp nên Trần đã đồng ý với bà T. sẽ giúp bà được giải thoát (chết), rồi Trần nghĩ sau khi bà T. chết cũng sẽ tự tử theo.

Đến khoảng 23h cùng ngày, khi Trần thấy bà T. đã ngủ say, Trần đã thực hiện hành vi siết cổ nạn nhân cho đến chết. Sau khi bà T. chết, Trần lấy kéo định đâm vào bụng mình nhằm tự tử theo nhưng do sợ nên bị cáo không dám thực hiện.

Ngay sau đó, Trần khóa cửa nhà, rồi đến Công an phường Thới An, Tp.HCM tự thủ hành vi phạm tội. Vào cuộc điều tra, Công an Tp.HCM xác định hành vi của Trần có dấu hiệu phạm tội Giết người nên đã khởi tố vụ án, khởi tố bị can, bắt tạm giam đối với Trần về tội danh này.

Theo kết luận giám định tử thi, nguyên nhân dẫn đến cái chết của nạn nhân T. là do ngạt cơ học do chèn ép vùng cổ trên cơ sở tìm thấy thuốc diệt cỏ trong máu và chất chứa trong dạ dày.

Thực hành quyền công tố, đại diện VKSND Tp.HCM cho rằng, căn cứ vào lời khai của bị can Trần, kết quả khám nghiệm hiện trường, kết quả thực nghiệm điều tra và kết luận giám định nguyên nhân tử vong của bà T., nhận thấy bị cáo Trần đã thực hiện hiện hành vi siết cổ nạn nhân một cách quyết liệt và đến cùng vào lúc nạn nhân đang ngủ say không có khả năng kháng cự, hậu quả dẫn đến bà T. đã tử vong.

Toàn bộ diễn biến vụ án và mục đích phạm tội chỉ duy nhất bị cáo rõ, nạn nhân đã chết, không có nhân chứng hay người biết việc. Việc bị cáo Trần khai nhận động cơ mục đích giết bà T. là do nghe bà T. mắc nợ không có tiền để trả nên khi thấy bà T. năn nỉ được "giải thoát" thì Trần thực hiện là không phù hợp.

Cũng theo VKS, mạng sống con người là quyền thiêng liêng bất khả xâm phạm không ai được quyền tước đoạt sinh mạng của người khác. Do đó, hành vi giết người của Tiêu Tô Trần thuộc trường hợp "có tính chất côn đồ" quy định tại điểm a khoản 1 Điều 123 Bộ luật Hình sự.

Hành vi của Tiêu Tô Trần là nguy hiểm cho xã hội, đã trực tiếp xâm phạm đến tính mạng của người khác được pháp luật bảo vệ và gây ảnh hưởng xấu đến trật tự an toàn xã hội, cần phải được xử lý nghiêm minh trước pháp luật, nhằm cải tạo, giáo dục đối với bị cáo và để răn đe, phòng ngừa chung.

Nói lời sau cùng, bị cáo Trần không phân trần, chỉ mong được xem xét để hưởng sự khoan hồng của pháp luật.

Sau khi nghị án, HĐXX chấp nhận toàn bộ quan điểm của đại diện VKS, khi nhận định hành vi của bị cáo Trần đủ yếu tố cấu thành tội Giết người. Từ đó, HĐXX tuyên phạt bị cáo Trần mức án 16 năm tù về tội danh này.