Có một nghịch lý thú vị trong nghề diễn: ngoại hình có thể đưa một diễn viên đến gần vai diễn, nhưng cũng có thể giữ chân họ ở một kiểu nhân vật.
Với Lê Minh Thuấn, gương mặt góc cạnh, vóc dáng rắn rỏi từng là lợi thế để anh được nhớ đến qua những nhân vật mạnh mẽ, lạnh lùng, gai góc. Nhưng sau nhiều năm làm nghề, chính lợi thế ấy lại trở thành điều anh muốn bước ra.
Thuấn không muốn mãi là "gương mặt phản diện".
Anh tìm đến những nhân vật khác biệt, thậm chí đối lập với hình ảnh vốn có. Và trong những thử thách gần đây, vai hoạn quan trong "Hộ linh tráng sĩ" là một dấu mốc đáng chú ý.
Khi diễn viên phải quên chính hình ảnh của mình
Không khó để hình dung một Lê Minh Thuấn trong những vai có phần dữ dằn. Ngoại hình nam tính, thể hình tốt và phong thái khá lạnh giúp anh dễ tạo ấn tượng với những nhân vật có cá tính mạnh. Nhưng để vào vai một hoạn quan trong bộ phim lấy bối cảnh lịch sử Việt Nam, những lợi thế ấy không còn đủ.

Ảnh: NVCC
Nhân vật của Thuấn mang trong mình sự đối lập. Đó là một con người có hình thể của một người đàn ông nhưng cách thể hiện lại có những nét mềm mại, nữ tính. Nhân vật vừa phải tạo cảm giác khác biệt, vừa không được trở thành một hình ảnh cường điệu.
Với diễn viên, đây là một bài toán khó.
Bởi chỉ cần một cử chỉ hơi quá, một cách nhấn giọng không phù hợp hay một chuyển động cơ thể thiếu tiết chế, nhân vật có thể lập tức trở thành hình thức.
Thuấn vì thế không chỉ học cách diễn một nhân vật, mà phải học cách "sống" trong một cơ thể và tâm thế khác.
Anh tìm hiểu về nhân vật, bối cảnh lịch sử, phong tục và đời sống con người thời kỳ được tái hiện trong phim. Với một tác phẩm cổ trang Việt Nam, việc tạo ra cảm giác chân thực càng quan trọng bởi khán giả ngày nay có nhiều cơ hội tiếp cận những tác phẩm lịch sử, cổ trang của điện ảnh quốc tế.
Thuấn hiểu rằng anh không thể đơn giản bê một kiểu biểu đạt quen thuộc từ phim cổ trang nước ngoài vào nhân vật Việt Nam.

Ảnh: NVCC
"Càng khó, tôi càng thích"
Nếu có một điểm xuyên suốt trong cách Lê Minh Thuấn tiếp cận nghề, đó là anh không quá ngại khó.
Ngược lại, những vai diễn càng khác với bản thân càng khiến anh tò mò.
Điều này lý giải vì sao nam diễn viên sẵn sàng nhận một nhân vật mà chỉ riêng việc tìm cách thể hiện đã là một thử thách.
Nhưng "Hộ linh tráng sĩ" không chỉ khó ở diễn xuất.
Bộ phim còn đòi hỏi các diễn viên phải trải qua quá trình luyện tập thể lực và võ thuật trong thời gian dài. Các buổi tập kéo dài nhiều giờ mỗi ngày, với yêu cầu cao về động tác, phản xạ và khả năng sử dụng vũ khí.
Những cảnh chiến đấu vì thế không đơn giản là một chuỗi động tác được dàn dựng đẹp mắt trước máy quay. Diễn viên phải làm chủ cơ thể, ghi nhớ động tác và phối hợp với bạn diễn để đảm bảo cả hiệu quả hình ảnh lẫn an toàn.
Thuấn vốn có nền tảng thể lực phù hợp với các vai hành động, nhưng điều đó không có nghĩa anh có thể bước ngay vào trường quay.
Hàng tháng tập luyện là khoảng thời gian để cơ thể làm quen với cường độ vận động và ngôn ngữ chiến đấu của bộ phim.
Đằng sau những cảnh quay đẹp mắt là những lần mệt mỏi, đau nhức và cả chấn thương.
Sau quá trình quay, Thuấn gặp vấn đề ở hai đốt sống và phải điều trị trong khoảng một tháng đến một tháng rưỡi. Những ngày quay đêm kéo dài, lịch làm việc liên tục khiến sức khỏe bị bào mòn. Nhưng thay vì biến chấn thương thành một câu chuyện để gây chú ý, anh nhìn nó như một phần khắc nghiệt của công việc.
Có lẽ đó cũng là lý do câu nói "càng khó càng thích" không chỉ là một phát biểu mang tính khẩu hiệu.

Ảnh: NVCC
Hơn một thập kỷ đi tìm chỗ đứng
Lê Minh Thuấn không phải cái tên xuất hiện sau một đêm. Hơn 10 năm theo đuổi diễn xuất, anh đi qua nhiều dạng vai, trong đó có không ít nhân vật phụ. Có những vai đủ để khán giả nhớ mặt nhưng chưa đủ để đưa người diễn viên trở thành tâm điểm.
Đó là một hành trình dễ khiến người ta sốt ruột. Nhưng với Thuấn, từng vai diễn lại giống một lần tích lũy. Anh hiểu rằng trong điện ảnh, một diễn viên không thể chỉ dựa vào ngoại hình. Một gương mặt đẹp hay một hình thể phù hợp có thể giúp người diễn viên bước vào trường quay, nhưng để ở lại lâu hơn với nghề, họ phải chứng minh khả năng biến hóa.
Đó cũng là lý do những vai phản diện từng xuất hiện khá nhiều trong hành trình của Thuấn không trở thành cái đích cuối cùng.
Phản diện cho anh cơ hội khai thác những trạng thái mạnh, những sắc thái lạnh và dữ, nhưng nếu cứ tiếp tục lặp lại, diễn viên sẽ rất dễ trở thành phiên bản khác nhau của cùng một nhân vật. Thuấn muốn tránh điều đó.
Từ "Mưa đỏ" đến "Hộ linh tráng sĩ"
Những năm gần đây, điện ảnh là nơi Lê Minh Thuấn có thêm nhiều cơ hội để mở rộng hình ảnh. Trong "Mưa đỏ", anh xuất hiện trong một dự án mang màu sắc lịch sử, chiến tranh, nơi diễn viên phải đặt nhân vật trong một không khí đặc biệt của câu chuyện dân tộc.

Ảnh: NVCC
Sau đó, anh tiếp tục tham gia "Thiên đường máu", một dự án có màu sắc hành động và tâm lý.
Mỗi bộ phim lại cho Thuấn thêm một trải nghiệm khác nhau. Nhưng nếu "Mưa đỏ" và những vai diễn trước đó cho thấy khả năng của anh ở những nhân vật có chất mạnh mẽ, thì "Hộ linh tráng sĩ" lại đặt anh vào một thử thách gần như ngược chiều. Đây không chỉ là sự thay đổi về phục trang hay tạo hình, nó là sự thay đổi về ngôn ngữ cơ thể.
Một người vốn có vóc dáng mạnh mẽ phải biết tiết chế sức mạnh ấy. Một diễn viên thường tạo ấn tượng bởi vẻ nam tính phải tìm cách đưa vào nhân vật những chuyển động mềm hơn. Và quan trọng nhất, tất cả phải phục vụ tính cách nhân vật thay vì biến thành màn trình diễn ngoại hình. Đó là bài toán mà Thuấn lựa chọn. Và việc lựa chọn một bài toán khó cũng phần nào cho thấy anh đang nghĩ nhiều hơn về đường dài của nghề.

Ảnh: NVCC
Không chạy theo hào quang
Ở Lê Minh Thuấn có một điều khá đặc biệt: anh dường như không quá sốt ruột với việc phải trở thành một ngôi sao ngay lập tức. Con đường anh đi không có quá nhiều bước ngoặt ồn ào. Thay vào đó là những vai diễn nối tiếp nhau, mỗi vai mở thêm một cánh cửa.
Có thời điểm, anh phải làm thêm những công việc khác để duy trì cuộc sống và tiếp tục theo đuổi nghệ thuật. Đó là phần ít hào nhoáng của nghề diễn, nhưng lại là thực tế mà nhiều nghệ sĩ trẻ phải trải qua. Một người có thể rất yêu điện ảnh nhưng vẫn phải đối diện với câu hỏi: sống bằng nghề như thế nào? Thuấn chọn cách kiên trì.
Anh không coi những khoảng thời gian chưa được chú ý là thất bại. Bởi với diễn viên, đôi khi điều quan trọng nhất là tiếp tục xuất hiện và tiếp tục học hỏi cho đến khi có một vai diễn đủ sức thay đổi cách khán giả nhìn mình. "Hộ linh tráng sĩ" có thể chưa phải câu trả lời cuối cùng, nhưng đây là một bước thử đáng kể.
T.Lâm (T/h)
Nữ diễn viên bí ẩn nhất Vbiz: Được ví như "đả nữ thế hệ mới"ĐỌC NGAY